Hiển thị các bài đăng có nhãn Đi rồi mới thấy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đi rồi mới thấy. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

Hồ Trị An

Bạn thường chuẩn bị cho những chuyến đi của mình như thế nào? Uhm, thì lên kế hoạch cẩn thận đến từng cm xem coi sẽ đi chỗ nào, đi đường nào, dừng ở đâu, ăn gì, chơi gì, nếu đi nhiều ngày thì ngủ ở đâu, ờ, rồi đi chung với ai, sẽ phân công cho người này người nọ việc gì... Gì chứ giao cho một đứa hậu đậu hay quên mấy chuyện như mua đồ ăn sáng cho cả nhóm thì nguy cơ bị đói là cao lắm à!!!


Nhưng mà có chắc là bao giờ những chuyến đi cũng là cả một công trình chuẩn bị chi tiết công phu? Thế còn những chuyến đi lâu lâu ngoi đầu ra từ một phút ngẫu hứng nào đó thì sao? Ví dụ như bạn có một ngày nghỉ, một ngày mà tất cả mọi người đều đi làm, đi học, còn bạn thì không. Một ngày mà bạn thức dậy thật muộn, dọn dẹp nhà cửa, ủi quần áo, nấu cơm trưa, xong xuôi đem một cốc cà phê ra ngồi ở bậc cửa, ngắm nắng vàng ruộm và mấy đám mây trắng muốt lăng xăng bay qua bay lại. Bạn sẽ chắt lưỡi, sao mà thanh bình quá, mình có thể ngồi hàng giờ ngắm cái nắng này rơi chầm chậm xuống một mặt hồ lặng lẽ nào đó, hàng giờ. Một lúc nào đó mình sẽ đến một cái hồ thật đẹp, và ngồi ngắm những vạt nắng hoàng hôn. Ờ mà lúc nào là lúc nào, sao không phải là bây giờ, vì mình còn lúc nào rảnh rỗi hơn nữa đâu?! Đó, nếu trong một ngày thảnh thơi như vậy, trong một ý định bất chợt như vậy, bạn sẽ làm gì?

Bạn sẽ làm như thế này...

Bạn sẽ quơ đại cái ba lô chứa-mọi-thứ, lấy xe máy và theo quốc lộ 1 ra khỏi Sài Gòn, mùa khô, lại đang có công trình cầu vượt Cát Lái nên đường bụi khiếp, bạn nhớ mang theo khẩu trang nha! Cứ đi thẳng, qua Biên Hòa luôn, đến gần thị trấn Trảng Bom sẽ có một cái ngã tư, có bảng chỉ dẫn 'Trị An rẽ trái', lúc này bạn rẽ trái, đi vào tỉnh lộ 767. Ủa sao nói hổng chuẩn bị gì hết mà cái gì cũng biết dzạ? Có gì đâu, tui để ý thấy tỉnh lộ này có trồng mấy cột đánh dấu cây số, trên đó có ghi tên của nó là TL767, với lại tui hỏi thăm người ta nữa, nên biết. Đó là chưa kể tui 'me' hồ Trị An này lâu rồi, nên hổng biết cũng nhất định làm cho biết! Bây giờ là lúc mệt đây, vì bảng chỉ đường bảo rằng 'Trị An 19km' mà bạn sẽ thấy như vô tận, vì đường dằn xóc, ổ gà ổ vịt tùm lum, rồi thì lên đồi xuống dốc liên tục nữa chứ. Nhưng hãy ráng kiên nhẫn, đi một chút nữa thôi bạn sẽ cảm nhận được gió rừng man mát, thơm thơm mùi tràm... gần tới rồi đó! À, tui quên nói thêm, hồ Trị An nằm gần lâm trường Mã Đà và di tích chiến khu Đ (nằm sâu trong rừng già, hấp dẫn à nghen!) nên nếu bạn muốn có một 'tua' dã ngoại trong ngày có thể làm thế này: sáng dậy thật sớm đi theo lộ trình vừa nêu nhưng xa hơn, vô tận chiến khu Đ cách hồ Trị An hơn 30km, đường có quang cảnh rất đẹp (tui đi được một nửa rồi...!). Sau khi tung tăng đã đời trong rừng, chiều chiều bạn chạy về hồ Trị An, chờ ngắm cảnh hoàng hôn huy hoàng trên mặt hồ. Xong, tối vẫn kịp về Sài Gòn ăn ngủ bình thường.

Mải nói chuyện, tới rồi kìa...



Hồ Trị An nằm trên sông Đồng Nai, đóng vai trò hồ chứa cung ứng nước ngọt tưới tiêu cho các tỉnh Đông Nam Bộ (cùng với hồ Dầu Tiếng ở Tây Ninh), điều tiết mực nước của sông Đồng Nai, cắt lũ khi cần thiết, và tất nhiên nó là 'một phần tất yếu của cuộc sống' của thủy điện Trị An. Cái này nói thêm thôi nha, tui thấy hồi xưa người ta làm ăn sao cẩn thận ghê: để nghiên cứu toàn diện nguồn thủy năng của sông Đồng Nai cũng như cách khai thác nó sao cho hợp lý, Bộ Thủy Lợi đã bỏ ra hai năm trời (1976-1978)[1]. Mà đó là chưa kể tới những công trình nghiên cứu đã có từ trước (1913 - 1973) của Pháp. Rồi từ lúc lập luận chứng kinh tế - kỹ thuật tới lúc nhà máy xây xong là 9, 10 năm lận. Hèn chi nhà máy hoàn thành quá tốt vai trò của mình, chứ ai như...!!!
Thôi, cái này là ngoài lề, hổng liên quan gì tới việc đi ngắm hoàng hôn hết trơn!

Mặt hồ nè, bình yên ghê...


Đường vô nhà máy mọc đầy cỏ may...


"Khắp nẻo giăng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm dày
Lời yêu mỏng mảnh như là gió
Ai biết tình anh có đổi thay?"
(Xuân Quỳnh)


Thêm vài shot nữa...





Khu vực nhà máy người ta hổng cho chụp hình (restrict area) mà còn có một anh công an cao to đẹp trai mặt mũi khó đăm đăm đứng trong chốt gác nữa, nên tui hổng dám manh động, nhưng mà tui có kịp ghi nhớ cảm giác lâng lâng khi đứng bên trên một dòng sông. Và tất nhiên rồi, cảm giác tĩnh lặng bình yên trước mặt hồ lúc hoàng hôn nữa...

Ui, đợi hoài mà không thấy mặt trời, ông ấy chui vô mây, ngủ luôn, không thèm ra chào gì ráo, đành lủi thủi đi về, hẹn nắng hồ một ngày khác nhé!


[1]http://wikimapia.org/370091/Nh%C3%A0-m%C3%A1y-Th%E1%BB%A7y-%C4%90i%E1%BB%87n-Tr%E1%BB%8B-An

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009

Xuyên Việt 09 - Chuyện bên lề

1. Lần đầu tiên nấu cơm: đêm ở Mỹ Sơn. Đi chợ trên đường từ Hội An "leo" lên Mỹ Sơn, sau khi hạ trại thì nổi lửa nấu cơm. Bữa đó bạn Khả và Huy tỏ ra rất tháo vát còn có người bị la te tua, hix hix...! Mà cũng hên ghê, hai cái nồi bé tí nhưng trên suốt hành trình, bao giờ cũng đủ nấu cho ba đứa ăn no, chắc nhờ mình ăn ít. ^_^

2. Cái sự tắm táp: Hồi chuẩn bị cho chuyến đi, ai cũng nghĩ phen này chắc ở dơ cả tháng. Thực tế đâu có tệ dữ vậy, tụi này rất sạch sẽ, bữa nào cũng tắm rửa giặt giũ đàng hoàng. Vì vậy nên lúc nào trong ba lô cũng có đồ ướt, phải phân loại: đồ phơi một nắng, đồ phơi hai nắng,... , đồ phơi... mưa, phơi... sương nữa chứ! Khỏi nói cũng biết cái ba lô nó có mùi gì!!!

3. Cái sự ngủ: chắc tại người tốt nên toàn gặp hên không hà: ngủ ở ký túc xá nè, ngủ ở nhà dân nè (chủ yếu), cũng có ngủ ở quán trọ,... Cơm thì tối nào cũng nấu nhưng thỉnh thoảng mới phải dựng lều ngủ ngoài trời. Đáng nhớ nhất:
  • Lần đầu tiên dựng lều là ở Mỹ Sơn. Đang ngủ tự nhiên trời mưa, thấm vô ướt lều luôn á, thế là ở trong lều mà cũng có nước dột, nhỏ toong toong rồi đọng lại thành dòng, cả lũ phải nghĩ đủ cách để "đắp đê ngăn nước lũ" sao cho hành trang, sách vở khỏi bị ướt, mắc cười muốn chết. Hình như đến sáng có đứa nào nói: "Chết tui rồi, còn có một cái quần à!" nữa chứ, đứa nào vậy ta???!!! À, nói vậy thôi chứ mình hổng có ý chê cái lều của bạn Khả dzởm đâu nghen!
  • Ở trọ 30.000đ/phòng ở thành phố Lào Cai: cái phòng thì nhỏ xíu, vách phòng bằng ván ép được "trang trí" với vô số "thơ văn" viết bằng đủ thứ ngoại ngữ (có chữ của nước nào loằng ngoằng như là giun nữa ý) lại còn thủng quá trời lỗ nữa chứ!

4. Đạp xe, hay là dắt xe nhỉ?! Chắc mọi người không tưởng tưởng nổi số km đường đồi dốc mà tụi này đã vượt qua nó thế nào đâu. Bây giờ mà nghe "10%" là tui muốn xỉu rồi, đèo Hải Vân, đường Hồ Chí Minh, Quốc lộ 4D từ Lào Cai lên Sapa,... toàn là độ dốc 10% không hà...!!! Đi "mình ên" trên những con dốc như vậy còn đuối nói chi là dắt theo một "em" xe đạp có khuyến mãi thêm cỡ 50kg hành lý! Dốc ở Hải Vân lài lài đi lên còn đỡ, dốc ở đường Hồ Chí Minh cứ lên xuống gập ghềnh như sóng lượn á, thả hết con dốc cao này, chưa kịp lấy trớn đã thấy mình ở giữa con dốc cao khác => có nước dắt chứ đạp làm sao mà nổi!!! Lại còn những dốc quanh co khúc khuỷu của đường 4D, hơn 30km mà chỗ nào cũng có biển báo "Nguy hiểm, đường đồi núi quanh co liên tục!" "Nguy hiểm, độ dốc >= 10%"... Chắc có khoảng 1000 lần tui phải tự hỏi mình, mình có điên hông ta??? Và bây giờ nghĩ lại, câu trả lời là "Hông đâu, đáng mà!!! Mờ... chắc cũng có hơi mát tí xíu xiu thôi!"

Hết rồi, còn ai muốn bổ sung gì nữa hông ta?

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2009

Chỉ đơn giản là tôi thích đi!



Xuất phát từ Phú Yên và đến Hội An bằng xe đò, sau đó là chặng đường đạp xe đến Hà Nội, từ Hà Nội lên Lào Cai bằng xe lửa, cuối cùng là chặng xe đạp Lào Cai - Sapa - Lai Châu - Mường Lay - A Pa Chải. Một chuyến đi không quá dài nhưng đủ cho những trải nghiệm mới và cảm nhận mới về cuộc sống.

Trước chuyến đi, có người bạn hỏi tôi: "Ý nghĩa của chuyến đi là gì?" hay "Mình thấy đi như vậy cũng đâu có ý nghĩa gì nhỉ?". :) Đúng là chẳng có ý nghĩa gì cả. Đi chỉ đơn thuần là đi chứ không phải để vận động, tuyên truyền hay làm từ thiện. Còn sau chuyến đi, nhiều người lại hỏi tôi: "Vậy đi xong cậu gặt hái được gì hay rút ra được những bài học, kinh nghiệm gì không?". :) Tôi không phải là nhà báo nhà văn đi tìm cảm hứng để viết, và cũng không phải một SV mới tốt nghiệp đi "thực tế". Đó chỉ là một chuyến đi bình thường, cũng như bạn từng đi Đà Lạt, Mũi Né hay Nha Trang mà thôi. Tôi đi chỉ đơn giản vì tôi thích!

Thực tế chuyến đi đã diễn ra thuận lợi hơn rất nhiều so với dự đoán. Có thể một vài nơi nào đó chúng tôi gặp những chuyện chướng mắt, bực mình hay thất vọng. Nhưng những chuyện đó chẳng thấm vào đâu so với những sự giúp đỡ, niềm nở và ân cần mà chúng tôi nhận được. Chặng đường cuối cùng có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Đó là chặng đường mà tôi chỉ còn có một mình. Một mình có nghĩa là tôi phải làm mọi thứ, có nghĩa là không có ai động viên tôi, có nghĩa là tôi không còn động lực cố-gắng-để-còn-động-viên-người-khác. Đã có nhiều ngày tôi cảm thấy vô cùng đơn độc, suốt ngày chỉ lặp lại hai việc: dắt xe lên dốc và lên xe xổ dốc. Lúc nào bốn phía quanh tôi cũng là núi. Nhà cửa ven đường rất ít, đi cả ngày mới gặp được một quán bán tạp hóa. Đã nhiều lần tôi định đón ôtô quay về Điện Biên Phủ. Nhưng rồi những ngày đó cũng qua đi, và những ngày tiếp theo tôi không còn đơn độc nữa. Tôi như được sống trong gia đình của mình giữa không khí lao động cần mẫn.

Hoàn thành hết chuyến đi, tôi cảm thấy một luồng sức sống mới đang lan tỏa trong cơ thể. Có cảm giác như chúng tràn qua cả những lỗ chân lông trên khắp người tôi. Suốt hơn 4 năm đại học tôi sống như một cơ thể khuyết tật ở giữa cái thành phố náo nhiệt này. Trong suy nghĩ, tôi cảm thấy bi quan về thế giới, về đất nước và con người. Tôi luôn nghĩ về sự lựa chọn giữa việc hòa vào cuộc sống xô bồ, chộp giật của mọi người, hay sống trong một thế giới của riêng mình. Còn về thể xác, tôi luôn cảm thấy khó sống được trong thành phố. Khói bụi làm mũi tôi viêm thường xuyên, sự ồn ã là đầu tôi đau thường xuyên, sự chật chội, nóng nực luôn làm tôi cảm thấy bứt rứt trong người. Dĩ nhiên là tôi vẫn luôn động viên mình phải lạc quan, phải biết yêu thương con người, phải biết yêu cái thành phố này. Và tôi nghĩ là tôi đã yêu thương con người, nhưng sự yêu thương đó nếu có chỉ là do gượng ép mà thôi. Cái nhìn bi quan đã không cho tôi thấy những việc cần làm. Những phiền toái trong cuộc sống ở thành phố đã che hết những điều dễ chịu và trong lành. Nhưng giờ đây tôi có thể ..., có thể ...